h1

Không đề

09.09.2016

Tự nhiên không ngủ…. Nhớ lung tung.
Nhớ quá người dưng ta đã từng.
Chung mâm… Chung muỗng… Môi kề má.
Chẳng hiểu người dưng có nhớ ta…???.

Nhớ lắm người ơi ! Những buổi chiều.
Hoàng hôn nhuốm đỏ… Trái tim yêu.
Tay ở trong tay… Chung nhịp bước…
Lòng ở bên lòng… Thỏa ước ao….wp_20160522_040

h1

Nhớ

09.09.2016

Có bao giờ ?
Tự nhiên thấy cách xa….
Bởi địa lý….
Bởi xa lòng, cách mặt….
Có bao giờ ?
Tìm lại tình đã hết…
Chợt lại bùng….
Lại đốt cháy lòng AI ???..,,

header.jpg

h1

Giỗ Mẹ

21.08.2016

Giỗ Mẹ
( Năm 2012)

Mẹ ơi ! đã bốn năm rồi.

Mẹ về nơi ấy xa xôi …Ngàn trùng.

Ngày đêm con vẫn ngóng trông

Nhớ hơi Mẹ ấm đêm đông thủa nào.

Hôm nay nhớ Mẹ cồn cào.

Ruột như ai xát …..Ai bào Mẹ ơi !

Con dù đã lớn khôn rồi.

Vẫn mong có Mẹ như hồi năm nao.

Những chiều tắt nắng hanh hao

Con vẫn ngong ngóng …lao xao Mẹ về.

Giật mình con lại ủ ê

Mẹ đi đi mãi có về nữa đâu.

Bốn năm sống trong nỗi sầu.

Bốn năm vò võ canh thâu một mình.

Bốn năm một bát ….Một mâm

Bốn năm con vẫn âm thầm nhớ thương…

h1

Giỗ Cha

21.08.2016

Vu Lan nhớ Mẹ nhớ Cha

Giỗ Cha
( 2010)

Ngày mai giỗ cha
Chín năm rồi đó
Lòng con còn nhớ
Nhớ lắm cha ơi ….

Nhớ ngày thơ bé
Cha bồng , cha bế
Những buổi chiều hè
Dạo chơi bên hồ

Nhớ những ngày xuân
Cha cho con đến
Nhà họ, nhà hàng
Bà con lối xóm

Nhớ những tối đông
Cha con xem xiếc
Ngồi sau lưng cha
Luồn tay ủ ấm

Nhớ mùa thu ấm
Con thích lá vàng
Rơi rơi chiều vắng
Cha cũng chiều con

Nhớ lắm cha à
Con nhớ tất cả
Nhớ mẹ , nhớ cha
Nhớ ông, nhớ bà……

Hoa cúc vàng đó
Thâm tạ ơn lòng
Đứa con hiếu thảo
Dâng lên cha già….

h1

Nhớ

21.08.2016

NHỚ……………

By Trần Tuyết nga

 

Tối nay tình cờ bật tivi kênh TTX có hình…KHÚC HÁT NÀNG SOLVEIG….Trời !!! tự nhiên nước mắt mình ứa ra… Ở cái tuổi tưởng rằng hết chờ …hết đợi. Vậy mà nghe lại nhớ về ký ức xa thật xa……………
Những năm bom đạn thủa nào…tuổi trẻ…..nơi sơ tán miền quê…Mình một cô gái với số phận kém may mắn…nhưng sao lại mang một tâm hồn lãng mãng vu vơ…Có những khi chiều buông ngồi bên khung cửa sổ…Nhìn con Chìa vôi chuyền cành nọ cành kia không chán ….Và ước ao …có phép màu được hóa thân làm kiếp chim…Rồi có lúc lại ngồi hàng giờ …nhìn chú Nhện chăng tơ…Bỗng đâu đó nhà nào bật đài…

Ngàn trùng dù có cách xa
Anh sẽ về …anh sẽ về….

Lúc đó mình đâu biết …đó là bài hát gì đâu…Chỉ thấy nó thật da diết…thật nhớ nhung…chờ đợi …một nỗi chờ đợi vô vọng…Rồi mình ước ….khi có đồng tiền đầu tiên sẽ mua cái đài để được nghe nhạc…
Sau này mình mới biết đó là KHÚC HÁT NÀNG SOLVEIG…
Mỗi lần được nghe lại cho mình một cảm nhận khác… Lúc thì mình thấy …ai đó đang chờ người lính ở đâu đó trở về…Lúc thì lại thấy nàng như bị phản bội … mà vẫn nặng lòng nhớ thương trong vô vọng…..Và ngày hôm nay đây mình nghe lại mang một tâm trạng thật lạ lùng…..

 
Mùa đông dù trôi qua
Như bóng dáng xuân tươi phai dần
Và lá chút không vương trên cành
Dù cho năm tháng ấy
Mang ánh nắng đông qua xuân về
Mang nỗi nhớ anh đi chưa về

Ngàn trùng dù có cách xa
Anh sẽ về … anh sẽ về
Lòng em luôn luôn hằng nhớ
Tình này em dâng hiến anh
Em vẫn chờ dù đến bao giờ
Tình em không phai … không phai

Cầu mong ở nơi ấy anh vẫn sống yên vui thanh bình
Nhiều những giấc mơ em bên mình
Ở nơi xa xăm ấy ôm chiếc bóng cô đơn lạnh lùng
Bao thương nhớ vây quanh bên mình
Trọn đời em thương nhớ anh
Em vẫn chờ … em vẫn chờ

Chờ anh em đợi chờ anh
Tình này em dâng hiến anh
Có bao giờ nhạt phai trong lòng
Thuỷ chung không phai … không phai”

Ừ !!! Mình đã ở cái tuổi xế chiều rồi…Sao những cảm xúc nghe khúc hát này …..Vẫn có cái gì đó thật nhớ mong khắc khoải…Về một nơi nào đó xa xăm vô vọng…Luyến tiếc…

h1

Nhớ bạn

07.04.2015
Nhớ bạn

Nhớ bạn

h1

Nhớ Mẹ

18.11.2014

Tuổi con đã ngả đầu non

Nhưng con xa Mẹ ….Vẫn còn mồ côi

Lòng con vẫn cứ chơi vơi

Những đêm nhớ Mẹ …không ngơi trong lòng

Nỗi buồn vẫn cứ mênh mông

Hè qua …Thu tới….Tàn đông….Xuân về

Lòng con vẫn cứ tái tê

Hát mừng tuổi Mẹ….Mẹ về Mẹ nghe….

*************************************************

Photobucket

Bông hồng Vàng con xin dâng lên Mẹ

Lòng thành kính , con thắp nén Tâm nhang

Mẹ về giữa lũ cháu con….Mẹ cười

Con nhìn ảnh Mẹ rạng ngời trên cao

Lòng con vẫn cứ nao nao ….Mẹ à.

Con xa Mẹ bảy trăm ngày có lẻ…

Mà sao con ngỡ như ngày hôm qua.

Lòng con vẫn cứ ….Thiết tha Mẹ về.

Khi Mẹ đi có bốn chắt …Tiễn đưa..

Nay Mẹ về có thêm hai chắt nữa.

Thằng cháu Vương đã là …Cháu trong nhà

Thỏa lòng Mẹ hằng mong….Hằng ước nhé

Hôm nay về quây quần bên Mẹ yêu…

Lòng con vẫn cứ chiều chiều ngóng Mẹ

Chợt bồi hồi ngỡ Mẹ đứng kề bên…..